Eduardo
Eduardo Bonnín Aguiló Sáng Lập Viên Phong Trào Cursillo

Chứng Từ Ultreya
Đại Hội Mùa Xuân 2012 Miền 1 Cursillo
Ngày 27-29 tháng năm 2012 tại Bloomfield, Connecticut

Thân chào quý anh chị,

Tên tôi là Adriano Mendes, tôi là người Bồ Đào Nha, đã kết hôn, và vợ chồng chúng tôi có một con trai 19 tuổi, tên là Brandon.

Tôi dự khóa Cursillo cuối tuần vào năm 2008, khóa 24 tại Connecticut, thuộc cộng đồng tiếng Bồ Đào Nha.

Đến với những cuộc gặp gỡ trong đại hội Cursillo như thế này là một điều đặc biệt... một thời gian hưng phấn, như giờ đây tôi đang trải qua những cảm xúc mới và gặp gỡ bạn bè mới.

Đây là đại hội Cursillo lần thứ tư của tôi, và mỗi lần tôi đến, có cái gì đó rất, rất đặc biệt mà tôi kinh nghiệm được. Đôi khi, thời điểm đặc biệt xảy ra trong cuộc gặp gỡ, nhưng cũng có những trường hợp khác lại xảy ra trên đường đi, trên đường tôi đi đến đây hoặc từ đây về nhà.

Khi tôi được yêu cầu cung cấp chứng từ này, tôi xem xét tất cả những khoảnh khắc đặc biệt tôi đã có, và tôi xin chọn để chia sẻ với quý bạn ngày hôm nay, một sự kiện đã xảy ra với tôi trên đường đi Framingham (MA) vào năm 2010.

Trong ngày đi dự đại hội đặc biệt đó, tôi đi chỉ có một mình, vì khởi hành ngay khi hết giờ làm việc trong sở. Cũng là một dịp tình cờ, vì trước đó chị Vinny Flynn Still Waters đã cho tôi một đĩa CD âm thanh về Lòng Thương Xót Chúa. Và ngay khi ngồi trước tay lái, tôi đã nạp đĩa CD, dũng cảm trước sự đơn điệu của cuộc hành trình dài hơn một giờ 30 phút lái xe.

Chúng ta đều biết rằng "Thiên Chúa của cơ hội" là Thiên Chúa của kẻ xuẩn ngốc,
không có gì xảy ra một cách tình cờ nhưng đều là do Thánh Ý Thiên Chúa.

Phần một của đĩa CD là buổi lần chuỗi kinh Mân Côi với nền âm nhạc dịu dàng và phần thứ hai là chuỗi Lòng Thương Xót Chúa với ý suy niệm từ nhật ký của chị Thánh Faustina, cũng với nền âm nhạc mềm mại.

Buổi lái xe đường dài này lại là điều đáng ghi nhớ nhất đối với tôi trong lần đại hội năm đó. Lắng nghe và hợp ý cầu nguyện với những lời kinh, tiếng nhạc và ý suy niệm vang ra từ đĩa CD đã nâng tinh thần của tôi lên như là tôi chưa bao giờ cảm thấy như thế trước đó. Nó tuyệt vời đến nỗi tất cả các kinh nghiệm tâm linh của tôi đều hướng về sự thương khó của Đấng Cứu Độ của chúng ta, bằng cách suy niệm của Thánh Faustina.

Kể từ đó, tôi dùng đĩa CD này mỗi ngày. Tôi nghe phần một là chuỗi kinh Mân Côi trên đường đến sở làm và cầu nguyện với chuỗi lòng thương xót Chúa trên đường về nhà. Ngày nay, lái xe đi làm và về nhà là thời gian tốt nhất trong ngày của tôi... và tất cả các phiền hà trên đường đi (như những người lái xe ẩu tả hoặc ùn tắc giao thông) là hầu như không đáng chú ý.

Thật là thích thú nếu như chúng tôi luôn luôn mong đợi được nghe tiếng nói của Thiên Chúa thật to và rõ ràng, nhưng với hầu hết chúng tôi, điều đó không bao giờ xảy ra. Vâng, có sự khó khăn để nhận ra tiếng nói của Ngài, tuy nhiên, nếu chúng tôi tin tưởng vào Ngài và để cho bàn tay của Ngài hướng dẫn chúng tôi, những người khác thì cho rằng đó là "tình cờ", nhưng chúng tôi thì chúng tôi biết một chính xác hơn.

LẠY CHÚA GIÊU, CHÚNG CON TIN CẬY Ở NƠI NGÀI

Phản hồi

Tôi là Nguyễn Tiến Hùng đã dự Khóa BaNgày vào tháng 10 năm 2010 do PT Cursillo TGP Boston Ngành Việt Nam tổ chức.
Chính tôi cũng dùng thời gian lái xe đi làm (và về nhà) để được gần gũi với Chúa hơn. Tôi thu thập những bài giảng Phúc Âm và những bài thuyết giảng của các Cha trên mạng (internet) và tôi đã thực hiện được một mp3 CD. Tôi có rất nhiều tài liệu trong cuốn CD này.
Tôi đi làm rất xa. Trung bình tôi bỏ ra khoảng3 tiếng đồng hồ mỗi ngày lái xe đi làm và về nhà.
Như anh Adriano (người chia sẻ chứng từ), tôi lắng nghe CD này để quên đi lộ trình xa xôi này.
Vì lắng nghe CD này tôi đã gần gũi với Chúa hơn. Tôi cầu nguyện với Người và tôi luôn luôn có Người trong mọi việc tôi làm.
Vì lắng nghe CD và Lời Chúa tôi cũng đã hiểu biết thêm về Người và ơn gọi của mình. Sự việc này đã thúc đẩy tôi sống Đức Tin của tôi và nhận ra Chúa trong những người và vật xung quanh mình. Tạ ơn Chúa đã chotôi phục vụ Ngài qua những anh chị em homeless trong những năm qua. Ngày mai tôi với gia đình lại có dịp phục vụ Chúa qua những anh chị em homeless này.
Không có gì ngẫu nhiên xảy ra, tôi đi làm xa nhưng đây là ý Chúa để tôi được biết Ngài, để rồi tôi yêu Ngài và phục vụ Ngài.


Lighting The Way
Theresa Vũ Thị Minh Quyên
Khoá 212 (1991)
Light before the Thanksgiving holiday, the building I worked in experienced a major power outage due to the gusty winds and rainy weather. The sudden impact from total light to complete darkness left employees immobilized, looking at their blank computer monitors and at each other. There was no movement across the company and people waited in uncomfortable silence. I walked outside the building and realized that all the neighboring retail businesses were also impacted by the blackout and it would be hours until the electric company could fix the power in our local area.
I reflected on this sudden darkness and had the longing to call my supervisor who worked at the company headquarters (not impacted by the blackout) about my thoughts on Advent. My supervisor in recent weeks had forwarded to me via e-mail many spiritual reflections, some about the quality of life and the importance of family values and others about St. Therese, which I found very surprising coming from a non-Christian believer. I could only think that this was Gods preliminary work in action. I began to tell her about the power outage in my area and how productivity had basically come to a halt. I asked her, Did you know that this is exactly how sad and empty life would be like without Jesus? She seemed very interested in my thoughts and asked me to explain further what I meant.
This is the story I shared with her: There are hundreds of employees at our corporate headquarters and everyone uses computers to get their jobs done. Through the use of electricity and technology, we are able to communicate with one another, share printers and documents, send e-mails, and access industry news without ever having to leave our desks. This power source that we call electricity is extremely critical because it makes all things that depend on it run smoothly and productively. Without it, everything comes to a dead stop there is no life, movement, or progress. This is the same for those who dont know Jesus. Without Him, we have no direction or purpose in life. God is the true Light in our lives who makes all things possible.
She thanked me for my story and seem very interested in hearing more about God. She asked if we could continue sharing our spiritual reflections because she has not decided yet which religion to pursue for herself, her husband, and their two boys. I couldnt have found a more perfect opportunity to shout out, Catholic, thats what you want to be! The most important part of her reaction was the fact she didnt say no. How happy I was to have found my next environment (môi trường) right at my workplace.
Wishing all a very bright and Merry Christmas. May each one of us bring light and new life to those who have not yet experienced Jesus. 


Sống Chứng Nhân Tin Mừng

Phạm Công Dụng
Mỗi người, sau khi lãnh nhận Bí tích Rửa Tội, được trở thành con cái Chúa, chúng ta có nhiệm vụ phải làm chứng nhân cho Tin Mừng. Khi tôi tham dự khóa Ba Ngày, tôi không học hỏi gì khác hơn là được nhắc nhở lại rằng: Hãy Ra Đi Sống Chứng Nhân Cho Tin Mừng. Tuy nhiên, khóa Ba Ngày, qua phương pháp của Cursillo, đã thực sự giúp tôi hiểu rõ hơn sứ mạng này.

Là một cursillista, tôi phải làm thế nào để thực hiện sứ mệnh kể trên?
Trước khi thi hành trách nhiệm Sống Chứng Nhân Tin Mừng, tôi cần biết rõ Tin Mừng và đó chính là Kinh thánh. Kinh thánh chính là điểm tựa để tôi học hỏi, so sánh và đối chiếu xem coi đời sống của tôi của phản ảnh đúng tinh thần của Chúa đã được ghi chép lại trong Kinh thánh chưa. Khi thi hành sứ mệnh Phúc âm hóa thế giới, tôi và quý anh chị có thể là một chiến sĩ cô đơn, tức là không cần kết nạp ai và không cộng tác với ai. Sống chứng nhân Tin mừng theo cách này cũng tốt nhưng khó thực hiện lâu dài bởi bản chất con người chúng ta là dễ làm biếng, ươn lười và hay thoái thác. Tôi còn nhớ trong khóa Ba Ngày, vào ngày Chúa Nhật, Phong Trào đã cống hiến cho chúng ta phương pháp đặc thù thật hữu hiệu và có cơ hội mang về cho Chúa nhiều người tin theo Ngài trong thời gian ngắn nhất với ít nỗ lực nhất. (Nói theo kiểu Cha Đoàn tham dự khóa 385 tại Marywood vừa qua là "đẹp, rẻ, bền và giá phải chăng").

Bài Nghiên Cứu và Phúc Âm Hóa Môi Trường, kêu gọi người cursillistas, khi trở lại với môi trường hằng ngày của mình là gia đình và sở làm... phải nghiên cứu và nhận diện ra, tại môi trường ấy, tất cả đang sống theo tinh thần nào. Sau khi nghiên cứu kỹ lưỡng, tôi cần tìm ra một vài người trong môi trường ấy, làm quen với họ, thân với họ và có thể đưa họ đi tham dự khóa, để những người này, cùng với chúng ta thực hiện công việc Phúc âm hóa.

Bài Thành Lập Cộng Đồng Kitô kêu gọi tôi phải mang những người nồng cốt kể trên trở thành một nhóm. Bài Hội Nhóm và Ultreya chỉ cho tôi phải làm gì khi hội nhóm để nhóm thành lập kể trên phải luôn liên kết và nâng đỡ nhau giúp cho việc Phúc âm hóa được lâu dài. Đây chính là kế hoạch của Hậu Cursillo mà mỗi người cursillista cần lưu tâm.
Áp dụng theo phương pháp này, trong gia đình, người mà tôi tiếp xúc trong nỗ lực để biến gia đình tôi biết sống theo tinh thần Chúa Kitô hơn không ai khác là vợ tôi. Đối với sở làm, tôi đã thực hiện 2 công tác, một cho những người Việt Nam trong sở, một cho tất cả mọi người. Đối với người Việt Nam, tôi đã liên lạc thường xuyên hơn với những người có ảnh hưởng trong nhóm Việt Nam. Vì nhóm Việt Nam bao gồm cả người Công giáo lẫn bên lương, thời gian đầu tôi chú trọng đến việc làm thế nào để mọi người trở nên thân thiết và biết giúp đỡ nhau. Tôi cùng với vài anh chị Việt Nam khácï, tổ chức một vài việc như cùng đi ăn sáng, đi thăm viếng khi gia đình có người bệnh hoạn hay ma chay, tổ chức picnic hay họp mặt nhân dịp Tết Nguyên Đán...
Đối với nhóm dành cho mọi người, tôi cũng đã liên lạc một vài người trong cùng department bắt đầu bằng việc giúp cho họ biết thông cảm nhau, nâng đỡ nhau thay vì chỉ lo cho chính họ thôi. Tôi thực hiện bằng cách làm gương trước thí dụ như chịu đổi giờ làm, mua thức ăn dùm... Dần dần mọi người trong department cũng bắt chước và sinh khí thấy thân thiện hơn, thoải mái hơn.
Là một người chứng nhân, tôi phải thi hành mọi nơi, mọi lúc, và nói theo kiểu thời nay là 24/7 tức là 24 giờ một ngày và 7 ngày trong một tuần.
Muốn là một chứng nhân Tin Mừng hữu hiệu và kiên trì, tôi không còn một chọn lựa nào khác là cần phải cầu nguyện nhiều và kết hiệp với Chúa để lãnh nhận được nhiều ơn siêu nhiên. Theo kinh nghiệm của tôi, Thánh Thể chính là sức mạnh. Kế đến là nhóm. Nhóm đã giúp gì cho tôi trong việc giúp tôi làm chứng nhân Tin Mừng? Là một người được vinh dự tham gia Cursillo từ lâu, tôi khẳng định rằng, nếu không sinh hoạt trong nhóm, tôi không thể tiếp tục kiên trì cho đến ngày hôm nay. Chính nhờ vào nhóm, tôi đã can đảm chỗi dậy. Chính nhờ những chia sẻ của nhóm, tôi nhận ra tình yêu của Chúa dành cho tôi thật bao la. Tôi cũng đã nhiều lần nhận được lời đáp trả của Ngài khi tôi cầu nguyện. Nhóm mà tôi kể ở đây bao gồm cả nhóm nhỏ và Ultreya.
Là một người con của Chúa, ai ai cũng phải đi rao giảng Tin Mừng. Đoàn thể nào của Giáo hội cũng mang trọng trách này nhưng tôi thích phương pháp Cursillo. Tôi thích bởi vì tôi thật yếu đuối và dễ sa ngã. Tôi cần áp dụng kỷ luật đối với tôi bằng cách là phải kiểm thảo đời sống của tôi cho anh em trong nhóm tôi nghe. Có như vậy tôi mới biết rõ tôi yêu Chúa tới mức nào, tiến lùi ra sao. Nếu tôi làm biếng thì sự nhiệt tình, thánh thiện của anh chị em bên cạnh tôi làm tôi phấn khởi trở lại.
Nhiều lần trong đời, lòng tôi không thánh thiện đủ để tôi cảm nghiệm được tình Chúa; tội lỗi của tôi đã làm cho tôi không cảm được sự ngọt ngào và êm ái của Ngài.
Sống Chứng Nhân Tin Mừng một vài giờ, một vài ngày có lẽ tôi làm được. Bảo tôi sống nhân chứng cả cuộc đời ngày thứ Tư thì thật là cam go và nhiều thử thách. Tuy nhiên, nếu cứ cố gắng suy niệm Phúc Âm mỗi ngày, biết tìm đến Thánh Thể thường xuyên, biết cầu nguyện tâm tình với Chúa đều đặn và kết hiệp với gia đình hằng ngày, với anh chị em mình hằng tuần, hằng tháng, tôi có nhiều hy vọng dám can đảm sống chứng nhân thường xuyên hơn, lâu dài hơn và trung thành hơn.


Phúc Âm Hóa Môi Trường Bản Thân
Trần Thị Ánh
 Khi nghe nói đến nghiên cứu, tôi nghĩ ngay là việc của các khoa học gia và các nhà bác học, còn tôi là người tầm thường dốt đặc cán mai thì biết nghiên cứu gì đây? Sau nhiều ngày suy nghĩ và cầu nguyện, tôi chợt hiểu: mình cũng có thể nghiên cứu được, và mục tiêu cần nghiên cứu chính là con người của mình.
Nhớ lại hồi mới gia nhập Cộng đoàn, tôi đã gặp nhiều khó khăn trong sinh hoạt. Tôi rất buồn, đến nỗi nhiều lần khóc thầm. Tôi đã muốn rút lui, muốn ngưng lại mọi sinh hoạt, muốn lặng lẽ ngồi ở một góc nào đó trong Nhà thờ mỗi khi đến dâng Thánh lễ, để được an thân. Nhưng một người mà tôi coi như chị cả đã an ủi tôi, có lúc còn nghiêm khắc nói với tôi: Đây là những nén bạc Chúa trao cho cô, sao cô không mang ra dùng để sinh lợi, mà cô lại đem chôn đi?
Câu nói này lập lại ý tưởng của Tin mừng theo Thánh Mát-thêu (đoạn 25, câu 14-30). Tôi được đánh động nên không còn buồn chán nữa. Tôi suy nghĩ, hồi tỉnh, và quyết định không để hư phí những nén bạc Chúa đã ban cho tôi.
Niềm xác tín của Thánh Phao-lô như nhắc bảo tôi hằng ngày: Tôi đành thua lỗ mọi sự, miễn sao được Chúa Giê-su. Mỗi ngày về nhà, tôi nhìn lại con người của mình và bắt đầu nghiên cứu những lời khen, chê của người khác dành cho mình. Nếu ai chê tôi đọc kinh hoặc hát lớn quá, tôi cố gắng vặn bớt volume lại; còn ai bảo nhỏ quá thì tôi lại tăng lên cho vừa đủ nghe. Cũng dễ thôi! Tôi hằng cám ơn Chúa đã ban cho tôi có được thanh âm đó, để tôi hát xướng ca tụng Chúa và cất kinh hạt thật rõ ràng.
Trường hợp có ai không thích tôi làm việc gì đó trong xứ đạo, tôi sẽ cân nhắc; nếu thấy việc ấy sinh ích lợi cho nhiều người, tôi vẫn cứ làm, và cầu nguyện thật nhiều cho người đã không đồng ý với tôi. Có lẽ họ chưa hiểu tôi nên mới có thái độ như thế. Nên tôi tìm cách làm quen với họ, cố tạo tình thân mật với họ. Tôi rất quý mến họ, chứ không hề có chút giận hờn nào. Nhưng thú thật, để cư xử được hòa nhã như vậy, tôi đã phải chiến đấu rất nhiều với nội tâm, với con người đáng ghét của mình.
Tiếp theo, tôi nghiên cứu tới mối quan hệ trong họ hàng. Tôi nhìn lại con người mình và suy nghĩ xem tại sao các cháu tôi ít muốn gặp gỡ tôi. Tôi từng hay sửa sai khi thấy các cháu đi lầm đường. Bây giờ nghiên cứu lại, tôi thấy mình đã quá cứng rắn, mình lấy quyền người lớn mà nói với chúng nên chúng không nghe. Tôi liền đổi chiến thuật. Trước hết, tôi cầu nguyện thật nhiều trước Thánh Thể Chúa, bởi tôi hiểu cầu nguyện là một liều thuốc mầu nhiệm có thể chữa trị mọi căn bệnh của linh hồn. Rồi tôi cố gắng từ bỏ con người lớn trong tôi, để hạ mình gọi điện thoại cho các cháu và nói chuyện với các cháu như một người bạn. Cô cháu chúng tôi bắt đầu có với nhau những nụ cười, để xóa dần những chau mày cùng những thở dài buồn bã trong những đêm không ngủ. Tôi còn đến xin lỗi các cháu, vì những lời lẽ mạnh bạo đã làm tổn thương các cháu. Các cháu cũng ôm lấy tôi, xin lỗi tôi. Cô cháu chúng tôi cùng khóc ròng, những giọt nước mắt đầy tình yêu thương gia tộc đã chảy hòa với nhau. Giờ đây, tôi và các cháu đã rất vui vẻ. Bất cứ chuyện gì, các cháu cũng đem ra bàn bạc với tôi.
Đây chỉ là một chút chia sẻ về việc nghiên cứu và Phúc âm hóa chính bản thân tôi. Tôi sẽ còn phải nghiên cứu và Phúc âm hóa như vậy mãi.
Bây giờ, tôi xin thuật lại một số điều tôi đã rút tỉa và áp dụng được từ những đề tài giảng thuyết trong khóa học ba ngày Cursillo. Những điều này là chiếc chìa khóa mở cửa tâm hồn tôi, cho tôi đón nhận Chúa Ki-tô cách tràn trề, rồi từ đó, tôi đem Ngài đến với tha nhân.
Thánh Thiện: Trước hết, tôi phải làm việc thờ phượng Chúa như đi dâng lễ, năng chầu Thánh Thể, lần Chuỗi Mân Côi, cầu nguyện, làm việc bác ái v.v... Với tâm hồn thánh thiện, tôi cảm thấy mình là đứa con nhỏ đơn sơ, có khi rất yếu đuối, nên luôn được Chúa yêu thương, luôn được Chúa bảo bọc, phù trì. Ngài thường nhận lời tôi cầu xin, cả những điều tôi chưa kịp xin với Ngài.
Đào Luyện: Tôi phải siêng năng đọc và học hỏi Tin mừng, sống theo Tin mừng, thể hiện Tin mừng trong đời sống hằng ngày của tôi. Như vậy, trí óc tôi mới có sự hiểu biết về Chúa Ki-tô, tâm hồn tôi mới có bình an và niềm vui, trái tim tôi mới có tình thương và sự tha thứ... Khi tôi có những điều ấy, tôi mới đem được đến cho tha nhân. Tôi không thể cho người khác cái mà tôi không có, như người lực sĩ, nếu không luyện tập, sẽ không thể có được thân thể cường tráng mà góp sức mạnh cho cuộc đời; còn nếu cố tình mang thân thể èo uột đi biểu diễn, thì dĩ nhiên sẽ không đạt được mục đích.
Phúc Âm hoá Môi trường: Đối với tôi, môi trường đầu tiên mà tôi thường xuyên gặp gỡ, cả khi ăn lẫn khi ngủ, chính là con người của tôi, một con người nhiều lúc thật dễ thương, nhưng cũng có lúc thật đáng ghét. Dễ thương là khi tôi tâm sự với Chúa, kể lể với Chúa, rồi cám ơn Chúa vì biết bao ơn lành Chúa đã ban cho tôi.
Còn đáng ghét là sự kiêu căng của tôi. Có thể mọi người không nghĩ tôi kiêu căng, nhưng tôi đã nghiên cứu, và thấy mình thật kiêu căng. Đó là lúc tôi khóc lóc với Chúa, thưa với Chúa đủ điều, kể cả việc mách tội người khác. Vâng, lúc tôi khóc lóc vật vã là lúc tôi kiêu căng, vì tôi nghĩ tôi đúng, tôi hay; những người làm khổ tôi khiến tôi phải khóc là những người sai, những người lầm lỗi... Bây giờ, nghĩ lại những lần buồn chán và khóc lóc đó, tôi mắc cỡ quá đi thôi! Tôi quyết tâm Phúc âm hóa môi trường bản thân tôi ở khía cạnh đó.


A Simple Prayer List
by Kim Mahoney
(from magazin Ultreya number 2, volume 31, Feb/Mar 2003)
In July 2001 I began a new career in management. I am a nurse, and the insurance company I now work for has about 50 people in the office and around 40 in the field. The comorate world is new to me, since I have always worked in hospitals and doctors offices. We have peoplefrom all walks of life and many different faith backgrounds. I started praying for my work environment and how to evangelize it on my first day. As I became more comfortable with the people in the office, I realized more and more that prayer would be the center of any attempt at evangelization. A Cursillista that I know has a prayer list up at her workplace, so I decided to start by placing a prayer list in the corner of the memo board in my cubicle. It is used to record other business items, so many people get a chance to look at it every day. I started putting smiley face next to prayers answered... 
I simply labeled it prayer list and put a couple people I wanted to pray for underneath. Some said, Do I have to be Christian/Catholic to put an intention up there? And others, Well, thats interesting/nice/ different, and then some simply ignored it. As the weeks went by, I would add an intention and people would ask about it. Occasionally someone would say that they would keep the intention in their thoughts as well. A young woman asked me to put her grandmother, who was sick, on the list. I said, Of course. Other people have asked me to code an intention so that others wouldnt know they were on the list or were contributing to it. I started putting smiley faces next to prayers answered, because peoples natural reaction is Will it work? I know in my heart that you shall sow, yet not reap (Micah 6:1), so I dont need to focus on results, but it gives us encouragement to see prayers being answered.

On September 11, 2001, our business ground to a halt, as we were shocked by the events in New York and Washington, D.C. Our CEO gathered us in a conference room and asked us to observe two minutes of silence for the victims of the tragedies. Afterwards, a co-worker asked me if she and I could pray together for the victims, and viola! I found a prayer partner on this most tragic day. Dana and I pray together once a week for the names on my list and for other intentions. She calls us the prayer warriors of our work place. 
On April 5, 2002, my dad had a severe stroke and was paralyzed on his left side. When I walked into the office the following Monday, someone had put my dads name at the top of the list, so I would see it first thing when I got to work. I never thought the bread cast upon the waters would come back so soon or so plentiful. My co-workers have sent cards, e-mails, and some signed a card for my dad. One sent an e­mail in which she prayed directly to Jesus for the healing of my father. I now know five people in my office who lift our workplace up in prayer on a regular basis. 
It is difficult to persevere in some job environments, and it is equally difficult to keep the momentum going. Mother Teresa said, Prayer does not demand that we interrupt our work, but that we continue work­ing as if it were a prayer. I realize that being a productive and honest employee goes far in fostering good business relationships that can blossom into make a friend, be a friend, bring that friend to Christ. I persevere because there is no other choice. Its the least I can do!    


Con Đường Ngày Thứ Tư
Giuse Trần Minh Mục
Khóa 353
Ba ngày sống trên Đồi Marywood tôi cảm thấy sao giống đời quân ngũ của tôi quá! Cũng chuẩn bị hành lý, bỏ lại đằng sau những sinh hoạt quen thuộc hàng ngày, rời xa gia đình, rồi lên đường tập trung tại quân trường...
Khi xưa trong đời quân ngũ, tôi được học hỏi xử dụng vũ khí: súng, đạn đủ loại, chiến thuật, chiến lược để chống lại và tấn công kẻ thù. Nhưng nay trong mặt trận tâm linh, tôi được học xử dụng vũ khí và những phương thế chống lại kẻ địch. Những vũ khí ngày nay do con người phát minh, dù hiện đại đến đâu cũng không tiêu diệt được kẻ thù của chúng ta. Vì kẻ thù của chúng ta đâu có phải là người, kẻ thù của ta giờ đây là những thần linh quái ác trong chốn hoằng thiên, là ma quỷ vô hình. Vậy vũ khí tiêu diệt được chúng cũng phải là vũ khí vô hình.
Sau ba ngày được huấn luyện đào tạo, tôi đã được trang bị những vũ khí hiện đại nhất như: lưng thắt đai sự thật, mình mặc áo giáp công chính, chân mang giầy, lòng hăng hái rao giảng Tin mừng, khiên mộc là đức tin, đầu đội mũ chiến cứu rỗi, gươm thần khí là lời Thiên Chúa (Thơ Thánh Phaolô gửi tín hữu Êphêsô. 6, 14-17). Gươm giáo có, giáp binh có đấy nhưng tất cả đều vô hình. Tôi xác định là công dân nước Trời, tôi phải chiến đấu dũng cảm để mở mang nước Chúa và giành lại những nơi đã bị địch quân chiếm đóng, trong các mặt trận thiêng liêng hung hiểm do sa-tan tạo ra.
Ngày xuống Đồi, tôi cũng hăng say nhiệt thành, cũng nóng bỏng như cục than hồng, muốn làm một cái gì để đổi mới bộ mặt xã hội. Một mình một ngựa tôi lao vào mặt trận Phúc âm hóa môi trường bệnh hoạn tại 'nursing home.' Nhưng chỉ sau một thời gian, tôi đã bị gục ngã tại chiến trường vì thiếu kinh nghiệm chiến đấu, thiếu nghiên cứu môi trường, không biết lượng định khả năng của mình và nhất là thiếu sự kết hợp với nhóm.
Một thời gian sau, tôi được phục hồi lòng hăng say, nhiệt thành nhờ việc hội nhóm và tham dự Ultreya thường xuyên. Tôi đã học hỏi kinh nghiệm qua các anh chị em khi họ chia sẻ và tôi đã bắt đầu sống ngày thứ Tư một cách tốt đẹp hơn. Khi Phúc âm hóa môi trường nào tôi thường chọn đối tượng, sau đó nêu đối tượng lên khi họp nhóm, anh chị em sẽ bàn thảo và đưa ra kế hoạch thực hiện. Trong nhóm chia làm hai tổ: một tổ tiến chiếm mục tiêu, một tổ hậu cần tiếp sức bằng lời cầu nguyện. Trước khi xuất phát, chúng tôi vào nhà thờ cầu nguyện với Chúa Giêsu Thánh Thể, để xin Ngài sức mạnh và lòng kiên trì chiến đấu, sau đó mới lên đường.
Tôi cùng với anh chị em trong nhóm xông vào những môi trường bệnh hoạn, như nhà thương, viện dưỡng lão (nursing home), hoặc tư gia, tiếp xúc với những người đau khổ, những người xa Chúa, bỏ Chúa, những gia đình đổ vỡ, con cái bỏ nhà ra đi, những người chưa biết Chúa và ngay cả môi trường sở làm của tôi để Phúc âm hóa. Tôi thường làm người lính thám báo đi tìm và phát hiện mục tiêu, để báo cáo với Nhóm, với kế hoạch như thế, Nhóm đã giúp người bạn của tôi, sau một năm kết thân và đem lời Chúa đến với anh. Anh đã được rửa tội trong một mùa Phục sinh. Người hàng xóm của tôi là con Chuá, nhưng sống như bỏ Chúa. Không phép Hôn phối, con đẻ ra không rửa tội và quên cả nhà thờ. Tôi đưa mục tiêu ra Nhóm và nhờ xin ơn Chúa giúp. Nhóm đã giúp họ hợp thức hóa phép hôn phối và con cái được rửa tội. Một cụ già ở 'nursing home' trước khi chết cũng được Cha quản nhiệm cộng đoàn của tôi rửa tội.
Khi một tâm hồn trở về với Chúa, là ta đã lấy lại được những nơi bị địch quân chiếm đóng. Mỗi một người được rửa tội là biên cương nước trời được mở rộng. Tuy nhiên, không phải mục tiêu nào chúng tôi cũng chiến thắng, có nơi chỉ thắng một nửa, có nơi đậm chân tại chỗ, có nơi mình gieo người khác gặt, có nơi thất bại. Nhưng chúng tôi luôn luôn có chỗ dựa vững chắc là Chúa nên khi thất bại không bị chùn bước.
Tôi cũng tham gia vào nhóm thân hữu, gồm những anh em thiện chí thành lập, mỗi năm đóng góp một số tiền để hỗ trợ vài cha, vài sơ trên mặt trận truyền bá Tin mừng tại Việt Nam. Những hình ảnh, thơ từ mà các cha, các sơ gửi qua cho chúng tôi thấy mỗi một mùa lễ Giáng sinh. Mỗi một mùa lễ Phục Sinh là những mùa gặt bội thu cho Giáo hội Việt Nam, làm cho chúng tôi rất vui mừng phấn khởi vì thấy biên cương nước trời mỗi ngày một lớn mạnh.
Tôi nhìn thấy được kết quả ngày Thứ tư của tôi qua hội nhóm là: gia tăng tình thân hữu và liên kết giữa tôi và anh chị em trong nhóm bền chặt hơn, có tinh thần phục vụ tha nhân hơn. Tinh thần cầu nguyện trong Nhóm giúp tôi biết cầu nguyện tự phát mà trước đây tôi không có và thích đọc Kinh thánh hơn, giúp tôi gần Chúa Giêsu Thánh Thể hơn, nhất là giờ chầu Thánh Thể của Nhóm vào chiều thứ Hai hàng tuần thật là sống động và thân tình với Chúa.
Sự chia sẻ trong Nhóm giúp tôi biết: thông cảm với người khác, giúp tôi mạnh dạn hơn, nâng đỡ đức tin tôi vững mạnh hơn. Tôi nhìn thấy được sự tiến triển của nhóm, qua các công tác tông đồ, qua hội nhóm và Ultreya, qua chia sẻ và cầu nguyện và sự tiến bộ của tôi và anh chị em trong đời sống tâm linh. Thật là đúng, khi những cục than hồng không bị tàn lụi, phải được để chung trong một cái lò là Nhóm.
Tôi cũng được thăng tiến hơn qua Ultreya Liên nhóm và Đại Ultreya chung, ở đó tôi học hỏi được nhiều điều hữu ích của những anh chị em trong những nhóm khác và cộng đoàn khác. Tuy nhiên, không phải lúc nào đường đi cũng bằng phẳng cả, có lúc đời sống ngày thứ Tư của tôi bị sơ cứng, không tiến, thậm chí còn lùi nữa, khi không có công tác tông đồ, hoặc sinh hoạt hình thức làm cho có, hay là tự mãn về những thành công, và chưa chết đi cái tôi của mình. Tệ hơn nữa là thờ ơ với Chúa Giêsu Thánh Thể. Một trở ngại không nhỏ nữa là nếu tôi tham gia quá nhiều hội đoàn, tôi sẽ không đủ khả năng làm tốt được tất cả và sự mỏi mệt làm cản trở sự Phúc âm hóa trong gia đình tôi, kết quả đời sống ngày thứ Tư của tôi sẽ bị đi xuống. Tôi biết rằng sa-tan cũng đặt ra rất nhiều cạm bẫy trên đường đi của tôi, để hại tôi, cũng như nó đã từng làm như thế cho tất cả mọi người con cái của Chúa.
Tất cả những khuyết điểm và trở ngại của tôi trong đời sống ngày thứ Tư, tôi nghĩ rằng, cũng có thể là những trở ngại của các anh chị em cursillista khác. Chúng ta cũng có thể khắc phục và sửa sai được, nếu chúng ta thực hiện tốt được phương châm của Phong trào: Một tay nắm lấy Chúa, một tay nắm lấy anh em.


Back To School
Theresa Vũ T. Minh Quyên

While driving my son to his Kindergarten orientation in late August he asked me, Mom, how come you dont go to school? I responded Thats  because I have already finished school. Do you mean you know everything? he asked. I kept silent and thought to myself: Do I really know everything that there is to know? I cant really say that I have because learning is a continuing, lifelong process.
Whether we have completed school, mastered skills at work or lead a family, we are always learning and reaching toward new and higher goals.   The day that I stop learning is the day I stop moving forward. This also holds true with my faith.  I need to continue examining and renewing my relationship with God so that I can become closer to Him today than I was yesterday.  The question I am always asking myself is Am I doing enough for God and how could I be  better? When I made my Cursillo, it  prepared me how to live my life as a Christian. It also  made me realize the need to go beyond myself seeking new environments and helping others find their way to God.
How I continue to grow spiritually and learn best about God is through the hands-on experience I receive while serving others.
This past May, I had the opportunity to serve at the Vietnamese Cursillo Weekend (Khóa 404). The three days afforded me quality time that I didnt always have to dedicate to God in prayer and in my actions. There was nothing more rewarding than to serve others, with others, in Gods name. I learned about humility through the manual work I did to help make the retreat a safe and clean environment. I learned about unconditional love by looking at all the tireless faces of those who served. I learned about perseverance by listening to the rollos and 4th Day experiences of many. I also learned about working and praying together as one body of Christ. There was always a strong sense of loving spirit and desire in the way the different teams who served went about their assigned tasks. Even at the end of the day, there were bright smiles on tired faces.
Like the 51 women who made their apostolic commitment to the Lord, serving at this years Cursillo retreat was like a spiritual refresher course because it allowed me to regain and renew insights that I needed in order to continue living out my 4th Day.   
While students across the country are headed back to school this September to begin a new year of learning and academic achievement, Im also going back to school to learn about God all over again. This time, however, to serve as a room parent, helping out my childs teacher in his Kindergarten classroom. It will be stimulating to acquaint myself again with God as the children learn about the Lords love and presence in their lives,  about His wondrous gifts, how to pray, as well as learn about the world around them as they play and share with one another.
In addition, faith formation groups such as Trường Lãnh Đạo can reinforce my relationship with God, help me better understand His presence in other people, and more importantly, help me become a better evangelizer for Jesus.  Whether its learning math, history, language arts or the Ten Commandments,  its never too late to go back to school. De Colores!